Wednesday, 26/02/2020 - 07:11|
Chào mừng bạn đến với cổng thông tin điện tử của Trường THCS Phan Đình Phùng

TÁC PHẨM THAM DỰ CUỘC THI VIẾT: “NHỮNG KỈ NIỆM SÂU SẮC VỀ THẦY/ CÔ VÀ MÁI TRƯỜNG MẾN YÊU”

Với cuộc đời mỗi con người, quãng đời học sinh đều tuyệt vời, trong sáng và đẹp đẽ nhất. Quãng đời quý báu ấy của chúng ta gắn bó với biết bao ngôi trường yêu dấu. Có người thì yêu ngôi trường tiểu học, có người lại nhớ mái trường mầm non. Nhưng với tôi, hơn tất cả, tôi yêu nhất mái trường THCS Nguyễn Hiền - nơi tôi đã từng học tập - đơn giản bởi chính nơi đây tôi đã và đang lưu giữ được những cảm xúc thiêng liêng nhất. Bốn năm trung học cơ sở là quãng thời gian đẹp đẽ, tuyệt vời trong cuộc đời học sinh của mỗi chúng ta. Dẫu cho dòng thời gian có như cơn thác dữ ào ạt xô ta tới tương lai nhưng những kỷ niệm về một thời hoa phượng, những kỷ niệm dưới mái trường sẽ không thể nào nhạt phai, quên lãng, nó sẽ theo chúng ta suốt cuộc đời.

Bốn năm học nơi đây, không phải là ngắn, cũng đủ để những con người xa lạ trở nên thân thiết hơn giống như một gia đình, sự dạy dỗ chỉ bảo ân cần của thầy, cô giáo dưới mái nhà trường THCS Nguyễn Hiền làm cho tôi cảm thấy thêm yêu ngôi trường này. Tôi yêu những hàng phượng ngả bóng dưới sân trường trong những buổi trưa hè. Tôi yêu những con đường mòn sau sân trường đã dể lại những kỉ niệm vui cũng như buồn trong tôi. Tôi nhớ những tiết học của cô giáo chủ nhiệm, nhớ tiếng cô giảng bài và nhớ cả tiếng phấn trên nền bảng xanh thẳm. Giọng cô dịu dàng, trìu mến tận tình chỉ bảo cho học sinh mới thấy được công lao của cô dành cho chúng tôi. Nhớ lại lời cô dạy bảo năm ấy tôi lại càng thêm thấm thía, chính vì công lao to lớn đó đã thúc đẩy mỗi người trong chúng tôi cần phải cố gắng hơn nữa để không phụ lòng mong mỏi của cô dành cho chúng tôi.

Tuổi học trò của tôi không chỉ gắn với những kỷ niệm ở mái trường thân yêu mà còn gắn với thầy cô. Nếu cha mẹ là người đã sinh ra ta, đưa ta đến với cuộc đời này thì thầy cô là người cha, người mẹ thứ hai đã dạy cho ta kiến thức, truyền đạt cho ta biết bao điều hay lẽ phải về kĩ năng sống, giúp ta nên người. Có mấy ai đi suốt cuộc đời mình mà không có người thầy, người cô dẫn lối. Có mấy ai trưởng thành mà không phải trải qua những ngày tháng học sinh, ngồi trên ghế nhà trường nghe thầy cô giảng bài. Thầy cô - những người lái đò tận tụy hết lòng với nghề, với mỗi lứa học sinh của mình. Làm sao có thể lớn lên, có thể trưởng thành mà không có thầy cô ở bên dạy dỗ, dẫn đưa. Thầy cô giống như ngọn lửa ấm áp, dìu dắt chúng em trước những vấp ngã của cuộc đời. Tiếng thầy cô giảng bài hăng say trên bục giảng vẫn văng vẳng đâu đây. Rồi là những nụ cười khi thấy những đứa học sinh của mình đạt điểm cao, đạt nhiều thành tích cao trong học tập, đang dần trưởng thành theo năm tháng. Rồi là những giọt nước mắt đượm buồn khi thấy học sinh của mình bị điểm kém, không nghe lời, lười học.

Thầy cô với những ước mơ, yêu nghề cháy bỏng luôn thực hiện thiên trách của mình là dạy dỗ học sinh nên người. Mỗi lần nghe thầy cô giảng bài, thỉnh thoảng nhìn lên gương mặt ấy tôi lại thấy mỗi ngày trôi qua trên gương mặt ấy lại hằn lên những nếp nhăn, những cái tóc bạc theo năm tháng, tôi lại thấy buồn đến lạ. Có lẽ, chỉ có sự cố gắng nỗ lực, chăm chỉ, lấy kết quả học tập của mình để bù đắp cho công ơn thầy cô, cho những gì mà thầy cô đã dành trọn vẹn nửa đời người cho nghề giáo. Ngày 20/11 đang đến gần, có thể nhiều người sẽ đem tặng thầy cô của mình những bó hoa to, lộng lẫy. Những món quà đắt tiền hay những món đồ mua vội vã trong các cửa tiệm. Nhưng với tôi, không có gì có thể thay thế bằng những lời chúc, ngồi bên thầy cô trò chuyện về những kỉ niệm một thời gắn bó, bởi chỉ có tình cảm chân thành xuất phát từ trái tim mới đến được trái tim.

Ở trong tôi, giờ đây lại thấp thoáng kí ức về một người cô giáo. Cô chính là giáo viên chủ nhiệm tôi năm lớp 6. Cô là Trần Thị Thu Vân giáo viên trường THCS Nguyễn Hiền. Cô ấy đã dạy cho tôi biết đọc hay, biết viết đẹp, biết yêu thương mọi người.      

Khi tôi ở tuổi 14. Cái tuổi này chưa phải là lớn nhưng cũng không còn bé nữa. Tôi đã đủ lớn để nhận thức được đúng - sai. Tôi đã biết khóc trước những mảnh đời bất hạnh, biết cười khi thấy người khác vui. Tôi đã biết cúi xuống nhặt mảnh chai dưới đường để bảo vệ chân mình và chân những người đi sau. Tôi cũng đã biết biết ơn những người có ơn với tôi nữa….Tất cả những điều ấy đều là do cô đã dạy tôi. nói, sống trên đời là phải biết giữ lại những gì tốt đẹp, quên đi những gì đáng quên. Và đặc biệt là phải biết tha thứ cho lỗi lầm của người khác. Thế đấy! Cô đã dạy chúng tôi phải sống như thế đấy! Vậy mà, bây giờ tôi mới thấm thía. Còn hồi lớp 6, cái thời điểm cô dạy thì tôi chỉ vâng dạ cho xong chuyện, chứ có mấy hiểu gì đâu. Tôi chỉ có thể nói rằng chính cô cũng là một kỉ niệm đáng nhớ với tôi rồi! Tôi vẫn luôn thấy tiếc vì thời gian chúng tôi học với cô quá ít ỏi.

 Cô đã ra đi mãi mãi với căn bệnh ung thư quái ác khi tuổi đời còn trẻ. Đến giờ, tôi cứ cảm thấy áy náy vì chưa làm được cho cô điều gì cả. Ngày cô ra đi lũ học trò ngây ngô ngày xưa giờ đã trưởng thành đến tiễn cô với hai hàng lệ không ngừng tuôn rơi. Cô có hẳn một kho tàng chuyện cười, tôi nghĩ thế, nên cứ lúc nào chúng tôi mệt là cô lại kể cho chúng tôi nghe. Học với cô, chúng tôi luôn cảm thấy dễ chịu, thoải mái. Cô đến, mang cho chúng tôi bao nhiêu là điều mới lạ. Cô như cơn gió thổi vào lòng những đứa học sinh lam lũ của mình những luồng gió mới. Cô như tia nắng ban mai thắp sáng ước mơ tôi, gieo cho chúng tôi bao nhiêu ước mơ và hoài bão. Nhưng giờ cô đã không còn nữa.

Tôi yêu cô, yêu luôn cả cái nghề lái đò của cô. Chính vì thế tôi đem lòng ao ước, ước mơ được trở thành cô giáo giống cô. Rồi từng ngày tôi học cao lên những nấc thang của kiến thức. Học xong phổ thông trung học tôi theo học ngành Sư phạm. Năm thứ 3 của sư phạm nhà trường có tổ chức cho sinh viên đi thực tập tại các trường THCS. Năm ấy là năm 2001 và tôi đã xin về thực tập tại trường THCS Nguyễn Hiền. Về đây tôi được gặp cô giáo cũ - người thầy đầu tiên của mình cảm giác vui sướng khôn tả, ở đây cô đã truyền lửa nhiệt huyết yêu nghề, mến trẻ của cô sang tôi. Cô nói với tôi: “mỗi năm một chuyến đò cô lái, cô luôn dõi theo các con từng bước chân cho tới khi các con tung cánh bay vào bầu trời tri thức cô mới yên tâm”. Vâng cô luôn là một người thầy có tình yêu, tình thương vô bờ, vô bến với nghề và với trẻ.

Tôi luôn nhớ lời cô dặn: mình phải có tâm với nghề, phải luôn dành tình yêu thương cho trẻ, phải luôn vững tay chèo. Có như vậy mình mới làm được nghề trồng người. Cảm ơn cô với những lời răn dạy bổ ích, chia tay cô và mái trường THCS tôi quay trở lại trường sư phạm tiếp tục sự nghiệp học của mình. Trước khi đi tôi đã hứa với cô sẽ cố gắng học tập thật tốt để khi quay trở lại sẽ làm đồng nghiệp của cô. Cô mỉm cười xoa đầu tôi nói: cô sẽ chờ em - cô giáo tương lai. Tôi đã không có cơ hội để trở thành đồng nghiệp của cô.

Mặc dù không còn được gặp cô nữa nhưng trong lòng tôi vẫn còn nguyên đó sự kính mến, vẫn còn nhớ da diết những kỉ niệm thời gian cô dìu dắt. Tôi hứa với cô sẽ ghi nhớ những lời cô dặn dò, sẽ cố gắng không ngừng học hỏi những kinh nghiệm để bản thân mình vững tay chèo đưa những thế hệ học sinh qua sông.

Suốt quãng đời học sinh cấp hai của tôi, tôi phải cảm ơn thầy cô, bạn bè cùng mái trường THCS Nguyễn Hiền rất nhiều. Có lẽ, mái trường và thầy cô nơi đây là một mảnh ghép trong cuộc đời tôi mà có đi đến đâu, dù thời gian có trôi qua nhiều biết mấy, phủ bụi và xóa nhòa đi tất cả thì tình cảm dành cho mái trường và thầy cô nơi đây vẫn luôn đong đầy và trọn vẹn trong tôi.

Tác giả: Cô Nguyễn Thị Hoàng Trâm

Tổ Toán - Lí - Tin - KTCN

Bài tin liên quan
Chính phủ điện tử
Tin đọc nhiều
Liên kết website
Thống kê truy cập
Hôm nay : 2
Hôm qua : 49
Tháng 02 : 1.121
Năm 2020 : 1.966